Nhật ký sinh con trong nước của mẹ (P2)

By : | 0 nhận xét | On : Tháng Mười Một 3, 2015 | Chuyên mục : Sổ tay của mẹ, Tâm sự của mẹ

nhat-ky-sinh-con-trong-nuoc-cua-me-02

Khi tới phòng sinh, các hộ lý luôn tìm cách trò chuyện với mình để mình quên đi cơn đau đang giày vò. Dù đã đọc và nhớ kỷ những thông tin về sinh thường trong nước, nhưng đến giờ phút này mình dường như trở thành người mất trí, mình chẳng còn nhớ gì về nguyên tắc hít, thở hay bất cứ thứ gì. Mình chỉ biết, mình đang rất đau, mình sợ con mình sẽ bị ngộp thở…trong đầu mình tất cả đều là sự lo lắng cùng cực.

Các cô hộ lý bên cạnh luôn khuyên nhủ mình hết mực, nói rõ mình phải cố gắng hơn nữa. Mình phải chờ phần xương chậu giãn nở tốt, mình mới có thể sinh được. Các cô hộ lý cùng hô hít thở với mình đã khiến mình bình tĩnh lại được rất nhiều, mình không còn căng thẳng nữa, thay vào đó mình phối hợp với các cô hộ lý tốt hơn rất nhiều.

Sau thời gian 45 từ lúc mình đến bệnh viện, xương chậu của mình đã giãn nở khá tốt, bên cạnh đó phần âm hộ của mình cũng đã giãn nở từ  3 – 4 cm. Mình bắt đầu được dìu vào bồn tắm lớn, mình có cảm giác như mình đang được sống lại từ khi đặt chân vào bồn tắm lớn này. Mình như được bước vào thiên đường, mình bắt đầu thả lỏng cơ thể vì cảm thấy sự ấm áp từ dòng nước mang lại. Khoảng 1 giờ trôi qua, người hộ lý bắt đầu xem xét hộ âm của mình và thấy nó đã giãn nở được 7 – 8 cm. Mình hoàn toàn bất ngờ vì sự giãn nở này và mình cũng không tin rằng mình có thể giãn nở đến mức đó.

Sau khoảng 20 phút tiếp theo, tôi cảm thấy mình sắp không thở nổi. Từ nơi cổ họng mình dường như phát ra tiếng gầm gừ mạnh mẽ, mình cố hết sức thở và gầm lên chẳng khác gì một con gấu. Thế là mình đang sinh trong nước đấy các bạn ạ!

Nếu những ai đang mang thai và muốn sinh thường trong nước như mình, nên nhớ hãy cho chồng mình cùng vào ngồi với mình hoặc bạn luôn thấy được mặt chồng của mình vào lúc sinh nhé! Bởi sự khuyến khích của anh ấy rất cần thiết và quan trọng, nó có thể làm cho bạn quên đi cơn đau rất nhiều vì bạn đã nhận được niềm an ủi, khích lệ rất lớn từ người bạn đời của mình.

Giờ phút này mình chỉ cảm thấy mình như một ống dẫn sét, các mạch máu trong người mình như đang sôi sục và sẵn sàng chiến đấu với tất cả. Đột nhiên, tôi cảm thấy mình cần đẩy mạnh hơn nữa, có lẻ do bản năng của người làm mẹ của mình chăng. Mặc dù mình chẳng biết là bé đã sắp ra, đã cận kề với cánh cửa mở rộng thế giới hay chưa, mình chỉ có một suy nghỉ trong đầu là mình cần đẩy mạnh hơn nữa, phải hết sức của mình. Mình thét lên và cố hết sức đẩy mạnh mẽ hơn nữa.

nhat-ky-sinh-con-trong-nuoc-cua-me-03

Cô hộ lý khá ngạc nhiên về sự tiến bộ của mình, cô ấy tiến đến kiểm tra tỉ mỉ xem như thế nào và cô ấy muốn chắc chắn rằng cổ tử cung của mình đã hoàn toàn có thể mở được không gian chào đón cho bé. Nhưng tôi chẳng thể đợi lâu hơn, dường như cơ thể của mình như thúc giục mình nhanh hơn và đẩy mạnh hơn nữa. Cứ thế mình cứ đẩy mạnh hơn theo bản năng của cơ thể đã thúc giục.

Ước chừng sau khoảng 4 phút, mình đã thấy em bé rõ ràng hơn với cái đầu đã có màu đen của tóc. Mình hít thở mạnh, cô hộ lý nhanh tay nhấc bé lên khỏi mặt nước và đặt vào lòng của mình. Mình đã có một đứa bé trai kháu khỉnh đây rồi. Mình quay qua nhìn chồng, anh ấy cũng đang nhìn bé chăm chú và đôi mắt dường như còn ươn ướt. Anh ấy dang đôi tay ôm trọn mẹ con mình vào lòng, còn không quên dùng ngón tay khều nhẹ đứa con trai bé bỏng đang nhắm nghiền mắt của mình.

Ngày…tháng…năm

Thế là tôi đã có 1 đúa con trai đáng yêu qua cơn vượt cạn đầy đớn đau của mình. Nhưng tôi vẫn cảm thấy tất cả đều xứng đáng, bởi hơn lúc nào hết trong lòng mình đang dâng trào tình yêu mãnh liệt của một người mẹ đối với đứa con của mình. Và hơn hết, đó còn là kết tinh tình yêu của 2 vợ chồng mình, bạn không biết mình đã vui như thế nào, cảm thấy tự hào như thế nào…

Share This Post!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *